Family history writing

Primary tabs

Error message

Notice: Undefined index: localized_options in menu_navigation_links() (line 1872 of /home2/seaminhh/public_html/includes/menu.inc).

On the Lunar New Year Holiday of Year of The Cow (2009), my nephew Duy (son of my brother An) while gossip asked me some family relationship he does not know, and asked why I do not write a "family geneaology". I answered that this work would be better done by his Uncle Giang (my brother).

I did say so because there are at least several reasons: he knows better the family relatives and this will be an better attribute for him to do. He is the eldest brothor of mine, knows many older generation relatives who already died. He has lived in my village more years than I have, since after I entered the university, I lived mostly in Can Tho City. Then when the border war between Cambodia and Viet Nam broke out, I joined the army and served more than four years in Cambodia. When I left the army, I continued my university education and when graduated I worked in Can Tho. Next when I got married, I moved to Ca Mau to live. It's true that I have lived in my village in less time very much as compared to my brother, so many persons of the old generations I have few chances to meet, or they already died when I can meet them. For the younger generations, many person born to late when I already left my village to live far away and have never met them, then how can I write the family history book?

Although I did say so to my nephew, when I am back to Ca Mau, I have thought a lot about this matter. Actually now (2009) I am more than fifty years old, too old to say that I am still young any more! Morever  if other persons in my family also think as I do, then the family history will never be seen! Then the memory fades out toghether with the old age, facts about our relatives disappear with the deaths of the old ones. Without a continuos and systematic state records in a country devastated by war as Viet Nam, as well as no documents kept by individuals, no one can remembers his own relatives more than five or four generations, and nothing to say about their birth days or death days, the complex relationships between various generations that sometimes intentionally not mentioned, or as simple reason such as the neglect of the later descendants, that some relatives of them becomes totally strangers!

This pushes up my intention to do something. I began searching on the Internet about geneaology books or guides. The results are of many, I found many books, softwares and some quite free of charge to use. Some are in Vietnamese, my mother tongue, however when doing a comparision I found that there are some definite drow backs in Vietnamese softwares, although they basically can make a report in Vietnamese, but the compatibility between these and available software is very limited. I finally decided to use the software in English. When I generate a report in English, I can someway render it into Vietnamese (surely this is not an easy way to do, however the final product still seems better). On using software to assist me in preparing the geneaology I have more experiences than my brother, because I got used to it in my dayly works, besides, I have a permanent ADSL connection that allows me to put the data online as soon as I can gather it. Two softwares I chose are Family Tree Legends (http://www.familytreelegends.com) and MyHeritage Family Tree Builder (http://www.myheritage.com).

Thế là tôi bắt đầu tập hợp dữ liệu, cái nào biết thì nhập từ từ, cái nào còn chưa biết thì để đó với kế hoạch sẽ bổ sung hoặc sửa chữa, hoàn chỉnh dần sau này. Tôi bắt tay vào đầu công việc này từ tuần đầu của tháng 2/2009.

Khi thực sự viết mới thấy cái lỗ hỏng to lớn nhất của người Việt mình. Đấy là là tên, tuổi, ngày sinh, ngày mất, cũng như các sự kiện trong cuộc sống (kết hôn, sinh con, tái hôn, khai tử v.v..) điều đa phần bỏ trống, hoặc có trên giấy tờ nhưng sự thật lại hoàn toàn khác. Do thiếu rõ ràng đối với số liệu có sẵn và thiếu tư liệu tra cứu, nên chắc chắn sai sót phải nhiều. (Khi đọc các sách báo tạp chí nước ngoài về gia phả và thấy các số liệu như thế từ tài liệu lưu trữ quốc gia, nay được tập hợp lại và đưa lên trang web, in thành đĩa CD hoặc thành sách, của từng vùng nào đó, của tiểu bang, hay của cả nước có rất nhiều và trong thời gian hằng mấy trăm năm về trước, thì mới thấy sự yếu kém của đất nước mình... E rằng khi có nhiệt tâm để làm gia phả thì cũng không có số liệu và tài liệu lưu trữ để làm!).

Một tài liệu nói rằng nghiên cứu gia phả là thú chơi (hobby) lớn thứ hai của người Mỹ! Xem ra, với các điều kiện về tư liệu như đã nói, thú “chơi” này còn lâu mới có thể phổ biến ở xứ mình.

Dẫu sao, tôi cũng bắt đầu bước vào cuộc chơi viết gia phả rồi!

Cà Mau 12/02/2009
 

English